free anime download, free manga download




A-M news những tin tức mới nhất về A-M ở VN và trên thế giới

Reply
 
LinkBack Thread Tools Display Modes
  #1 (permalink)  
Old 04-09-2007, 08:58 PM
EAGLE8X's Avatar
Banned Admin
 
Join Date: Dec 2006
Location: Konoha Village
Posts: 1,286
Thanks: 82
Thanked 86 Times in 49 Posts
Send a message via Yahoo to EAGLE8X
Wink Sưu tầm từ AMWORLD!!!

Đầu tiên xin nói là mọi thông tin đc copy nguyên bản từ http://www.amworld.com.vn.
Chỉ là copy qua đây cho các bạn tiện xem thôi.

Thông tin hay và bổ ích cho Otaku lắm, mặc dù hơi dài các bạn ráng đọc.
__________________
Click the image to open in full size.[/url]
Còn chờ gì nữa mà không vào đăng ký ECCHI GROUP???

Click the image to open in full size.
Reply With Quote
The Following User Says Thank You to EAGLE8X For This Useful Post:
Ivy (12-15-2008)
  #2 (permalink)  
Old 04-09-2007, 08:59 PM
EAGLE8X's Avatar
Banned Admin
 
Join Date: Dec 2006
Location: Konoha Village
Posts: 1,286
Thanks: 82
Thanked 86 Times in 49 Posts
Send a message via Yahoo to EAGLE8X
Default

Những cột mốc http://www.amworld.com.vn/home/detai...=static&iSta=4




Từ “manga” trong tiếng Nhật được viết bằng hai chữ Hán “mạn” và “họa”, nghĩa là tranh châm biếm, gây cười. Loại tranh vẽ có chữ chú giải bên cạnh này xuất hiện ở Nhật Bản vào thời Heian (thế kỷ 12), nhưng chỉ dành cho tầng lớp quý tộc trong xã hội. Phải đến cuối thời đại Edo, đầu Meiji (thế kỷ 18) nhờ công nghệ in khuôn gỗ, manga mới trở thành sản phẩm văn hóa đến với đông đảo dân chúng. Còn manga (truyện tranh) như chúng ta thấy ngày nay mới chỉ bắt đầu con đường phát triển của mình từ sau chiến tranh thế giới thứ 2, khi nước Nhật bại trận, người dân bắt tay gây dựng lại mọi thứ từ đống hoang tàn. Chỉ sau nửa thế kỷ, cùng với những kì tích của các ngành kinh tế khác, manga đã trở thành ngành công nghiệp giải trí có qui mô thị trường nội địa trên 500 tỷ yên (khoảng 4,7 tỷ đôla), kéo theo ngành sản xuất anime với 200 tỷ yên doanh số ước tính năm 2005, và tiếp sau là thị trường sản phẩm sử dụng hình ảnh nhân vật có doanh số hàng năm xấp xỉ 200 tỷ yên. Nếu tính cả doanh số bản quyền ngoài nước thì qui mô của ngành Manga-Anime Nhật Bản lên tới con số 3.000 tỷ yên (khoảng 26 tỷ đôla).


►Thập niên 50, 60: Sự xuất hiện và phát triển của tạp chí Shonen (thiếu niên)

Những năm 50 được bắt đầu với sự xuất hiện hàng loạt tạp chí thiếu niên đăng tải các tác phẩm manga của lớp họa sĩ đầu tiên, trong số đó có một cái tên đã trở thành huyền thoại: Tezuka Osamu. Điểm chung của các tờ tạp chí thời kì này là đều có hình thức bìa màu, trình bày bằng hình ảnh các nữ diễn viên, các võ sĩ sumo hay cầu thủ bóng chày nổi tiếng. Các nhà xuất bản đã khéo léo lồng ghép những phần nội dung khác như mục phỏng vấn các nhân vật nổi tiếng, phóng sự đưa tin những sự kiện lớn trong đời sống xã hội thời kì đó như lễ thành hôn của Hoàng thái tử, những câu chuyện cảm động có thực,… nhờ vậy mà các tạp chí này đã xoá bỏ hoàn toàn tâm lý “chỉ có học sinh tiểu học mới đọc tạp chí manga” và thành công trong việc chiếm lòng tin của các bậc phụ huynh.

Một thay đổi có tính chất cách mạng vào những năm đầu của thập niên 60 là sự nhất thể hóa giữa “người mua” và “người đọc”. Nếu trước kia “người mua” manga phần lớn là cha mẹ và “người đọc” là con cái thì tới giai đoạn này, cùng với sự phát triển của hình thức kinh doanh hộ gia đình, các bậc cha mẹ ngày càng có ít thời gian dành cho con cái hơn, thay vào đó, trẻ em được cha mẹ cho tiền tiêu vặt và được hoàn toàn tự do chọn mua thứ mình thích.

Các tạp chí thiếu niên xuất bản hàng tuần như Shonen Sunday (Shogakukan), Shonen Magazine (Kodansha), Shonen King (Shonen Gahousha), là các tạp chí được đặc biệt yêu thích. Thời kì này cũng đánh dấu sự bắt đầu của xu thế đăng tải manga dài kì và sự tăng nhanh số lượng phát hành- từ vài trăm ngàn lên tới con số triệu bản mà kỉ lục đầu tiên do Shonen Magazine (Kodansha) lập vào năm 1966. Một sự kiện đánh dấu sự bắt đầu của công thức kết hợp Manga-Anime-Tivi, đó là serie phim hoạt hình Tetsuwan Atom chuyển thể từ tác phẩm manga cùng tên của Tezuka Osamu được phát sóng truyền hình năm 1963. Tất cả những sự kiện trên đã đưa manga và anime trở thành một ngành công nghiệp giải trí đích thực và mở ra một tương lai phát triển rực rỡ trong các thập niên tiếp theo.

►Thập niên 70: Thị trường mở rộng

Cuối thập niên 60 sang đến thập niên 70, bên cạnh 3 tạp chí tiên phong giai đoạn trước đã xuất hiện thêm 3 tạp chí thiếu niên khác, đó là: Shonen Jump (Shueisha), Bokura Magazine (Kodansha) và Shonen Champion (Akita Shoten). Trong suốt thập kỉ 70, những tạp chí này luôn dẫn đầu bảng thành tích với lượng phát hành bình quân trên dưới 1 triệu bản. Đứng ở vị trí thứ hai là thể loại tạp chí Shojo- tạp chí dành cho đối tượng thiếu nữ, với 4 gương mặt tiêu biểu: Shojo Friend (Kodansha), Margaret, Seventeen (Shueisha) và Shojo Comic (Shogakukan).

Bước sang thời kì này, lớp độc giả manga đầu tiên ở thập kỉ 50 đã trở thành những sinh viên đại học, sau đó thành tầng lớp viên chức, nhân viên công ty, phụ nữ nội trợ,… Họ vẫn còn đọc tạp chí thiếu niên? Tất nhiên là không rồi. Bên cạnh lượng độc giả của các tạp chí Shonen, Shojo được bổ sung đều đặn hàng năm, các nhà xuất bản đã không quên dành sự quan tâm đặc biệt tới bộ phận bạn đọc trưởng thành này, và thế là hàng loạt các tạp chí dành cho thanh niên, tạp chí dành cho các phụ nữ trẻ là nhân viên công ty hay ở nhà làm nội trợ,…đã xuất hiện và nhanh chóng bám đuổi số lượng phát hành thể loại Shonen, Shojo. Thị trường manga giống như một quả bóng cao su, bắt đầu phình to cùng với biên độ tuổi độc giả tăng dần.

Nhưng ngay trong nửa đầu thập kỉ này đã xuất hiện những yếu tố khách quan gây tác động bất lợi đối với quá trình phát triển của manga: Ngành kinh tế dựa vào xuất khẩu của Nhật bị tổn hại nghiêm trọng bởi đồng yên mất giá so với đồng đôla Mỹ, cơn sốt dầu lửa năm 73 đã đẩy mức tăng giá tiêu dùng lên tới 24%. Ngay lập tức, mức tăng trưởng doanh thu quảng cáo trên các tạp chí manga sụt giảm rõ rệt, các nguyên liệu đầu vào như giấy, mực in tăng theo giá dầu đã đẩy giá thành sản xuất lên cao. Các nhà xuất bản đã làm gì để vượt qua tình huống khó khăn này? Trước hết, phải nhắc đến sự xuất hiện của các bộ manga được tập hợp lại sau khi đã rất ăn khách trên các tạp chí. Đây là một bước đi táo bạo của các nhà xuất bản nhằm đa dạng hóa thị trường manga đang bị lệ thuộc quá lớn vào tạp chí. Bên cạnh đó, xu thế “mediamix” (truyền thông kết hợp) xuất hiện từ cuối thập kỉ 60 đã được áp dụng đầy sáng tạo và thực sự trở thành công thức thành công của các nhà xuất bản, các hãng sản xuất anime và hãng truyền hình trong suốt các thời kì sau. Tiêu biểu là sự kết hợp giữa anime và manga của Doraemon (Đôrêmon- Fujiko Fujio), kết hợp giữa manga với sân khấu kịch của Versailles No Bara (Hoa hồng Vécxây- Ikeda Ryoko) hay tổ chức hẳn một sự kiện lớn thu hút sự hiếu kì của các fan như trường hợp Galaxy Express 999 (Đoàn tàu Ngân Hà 999- Matsumoto Reiji),... Những nỗ lực sáng tạo đó đã nhanh chóng đưa manga thoát khỏi tình trạng suy thoái, đưa qui mô thị trường manga đạt mức 200 tỷ yên vào giai đoạn cuối thập kỉ này (kết quả thống kê của Viện nghiên cứu xuất bản).

►Thập niên 80: Sự đa dạng hóa của thị trường

Với đối tượng độc giả từ 5 đến 40 tuổi, thị trường manga tiếp tục chia nhỏ không chỉ theo độ tuổi mà còn dựa theo các tiêu chí khác như nghề nghiệp, sở thích,... Các tạp chí mới liên tục xuất hiện trong khi số tạp chí cũ bị loại khỏi thị trường cũng không ít. Tuy nhiên, đã có sự phân cực rõ rệt về số lượng phát hành giữa tạp chí ăn khách với các tạp chí cùng loại đứng dưới, con số thường là vài trăm triệu bản so với vài trăm ngàn bản. Shogakukan, KodanshaShueisha là ba “đại gia” chia nhau những phân khúc chính của thị trường, như năm 86, ba nhà xuất bản này nắm giữ tới 71,4 % thị phần tạp chí và 81% thị phần sách manga.

Sức mạnh của “mediamix” cũng được phát huy tối đa với sự tham gia của các ngành liên kết như quảng cáo, truyền hình, quan hệ công chúng, đặc biệt là anime, qua công thức “tạp chí-anime-sách, hàng hóa”. Những tác phẩm xuất sắc của lớp họa sĩ thế hệ sau như Dr.Slump, Dragon Ball (Toriyama Akira), Touch, Miyuki, Rough (Adachi Ryu), Urusei Yatsura, Ranma ½ (Takahashi Rumiko), Bastard (Hagiwara Kazushi), Captain Tsubasa (Takahashi Yoichi), Hokuto No Ken (Hara Tetsuo),... đã thu được thành công vang dội nhờ công thức này. Sức mạnh của anime và tivi đã lên tới đỉnh cao khi độc giả thay công thức “tạp chí-sách” bằng công thức “anime-sách”, độc giả bắt đầu mua các bộ sách manga và lưu giữ trên giá sách của mình sau khi anime được chiếu trên tivi. Xu thế này đã khiến số lượng phát hành tạp chí dần sụt giảm, thay vào đó là số lượng tiêu thụ sách tăng cao. Ngoại trừ một số tạp chí vẫn giữ được số lượng ổn định như tạp chí Shukan Shonen Jump (Shueisha), Gekkan Shonen Jump (Shueisha), Gekkan Shonen Magazine (Kodansha) thì hầu hết đều sụt giảm số lượng phát hành, đặc biệt là các loại tạp chí dành cho thiếu nữ. Tuy nhiên, tính trên tổng thể thì qui mô thị trường manga giai đoạn này đã tăng lên mức 400 tỷ yên (năm 1988).

►Thập niên 90: Sức mạnh của truyền thông

“Manga bắt đầu được tiêu thụ như một phần của truyền thông”- đó là thông điệp đầu tiên gắn với hai sự kiện nổi bật vào những năm đầu thập niên 90.

Thứ nhất, tạp chí tuần Shonen Jump (Shueisha) từ mức 4 triệu bản tăng vọt lên mức 5 triệu bản, đặc biệt số tạp chí cuối năm còn có số lượng tiêu thụ lên tới 6 triệu bản. Lý do ban đầu của bước nhảy vọt này là nhờ hai tác phẩm xuất sắc Slam Dunk (Inoue Takehiko) và Yuyu Hakusho (Togashi Yoshihiro) bắt đầu được Shonen Jump đăng tải dài kì. Thông tin về thành công ban đầu này đã xuất hiện liên tục trên các phương tiện truyền thông qua thông điệp “Shonen Jump đột phá mức 5 triệu bản” và kết quả là tạo nên tâm lý “muốn mua cuốn tạp chí manga có số lượng tiêu thụ 5 triệu bản” trong tâm trí những người đã tiếp cận nguồn thông tin đó. Cuối cùng, Shonen Jump- một tạp chí phát hành hàng tuần dành cho đối tượng thiếu niên đã đạt mức tiêu thụ đều đặn 5 triệu bản/tuần- một con số khó lòng tưởng tượng nổi vì nó có ý nghĩa “cứ 28 người dân Nhật Bản từ trẻ sơ sinh đến cụ già, thì có 1 người là độc giả của Shonen Jump”. Sự kiện thứ hai có liên quan đến giới chính trị gia Nhật Bản. Câu chuyện bắt đầu từ Chinmoku No Kantai (Kawaguchi Kaiji), được đăng trên tạp chí Comic Morning (Kodansha). Tác phẩm này không được dự đoán là sẽ thành công vang dội trước khi nó được ngài nghị sĩ Yamaguchinhắc tới khi chất vấn Cục trưởng Cục phòng vệ Nhật Bản, rằng “ngài đã đọc tác phẩm đó chưa?”. Sau đó, tác phẩm này lại được nhà văn đồng thời là nghị sĩ Ishihara Shintaro đề cập đến trong một bài phê bình của mình. Ngòi lửa truyền thông đã được châm, Chinmoku No Kantai được truyền hình, phát thanh, báo chí liên tục nhắc tới và dẫn đến một kết quả dễ suy đoán: Tạp chí Comic Morning đạt mức phát hành 1 triệu bản và sách phát hành vào mùa thu năm đó đạt mức 600.000 bản ngay ở lần in đầu tiên.

Tiếp nối xu thế cuối thập kỉ 80, sách in sau tạp chí vẫn giữ mức ổn định bình quân 50 ngàn bản, trong khi tạp chí dường như phải chịu sự tấn công của quá nhiều yếu tố cạnh tranh cùng lúc tại thời điểm đó như Internet, PHS, Windows95,... nên đã không còn đủ sức mạnh để giữ vững số lượng phát hành cao như thời kì trước. Sau sự kiện Dragon Ball kết thúc trên Shonen Jump (Shueisha) thì số lượng phát hành của tạp chí này ngay lập tức bị ảnh hưởng, từ mức 5 triệu bản đã rớt xuống mức 3 triệu bản. Chỉ sau khi có được những con “át chủ bài” mới như Hunter x Hunter (Togashi Yoshihiro), One Piece (Oda Eiichiro), Hikaru No Go (Hotta Yumi & Obata Takeshi) thì Shonen Jump mới dần hồi phục trở lại, tuy không thể quay lại được mức 5,6 triệu bản như ở thời kì trước. Ba nhà xuất bảnKodansha, Shogakukan, Shueisha vẫn tiếp tục là nhóm chi phối thị trường manga với tỉ lệ thị phần lên tới 80%.

Xu thế mediamix đã thực sự “bùng nổ” trong thập niên này. Cánh cửa để vào thế giới manga đã từ tạp chí chuyển sang truyền hình- đó là một nhận định có căn cứ khá chắc chắn. Anime không còn đơn thuần được sản xuất để chiếu trên tivi mà còn được đầu tư kinh phí rất lớn để đưa vào hệ thống rạp chiếu phim phát hành băng, đĩa. Ngay cả âm nhạc- lĩnh vực mà ban đầu chỉ là yếu tố phụ trợ để nâng cao hiệu quả cho anime thì nay đã chịu ảnh hưởng lớn hơn nhiều. Một ví dụ là serie anime Chibi Marukochan dựa theo manga cùng tên của họa sĩ Sakura Momoko, bộ phim được lồng ca khúc Odoru Ponpokorin của nhóm nhạc B.B.Queens và ca khúc này đã đạt mức kỉ lục phát hành đĩa đơn. Các phần mềm trò chơi điện tử phát triển từ các bộ manga ăn khách cũng thu được nhiều thành công bất ngờ, tiêu biểu như Dragon Ball đạt mức 1 triệu 4 trăm ngàn đĩa. Tất cả đã tạo nên một thị trường manga vào cuối thế kỉ 20, rộng lớn, đa dạng và cũng phức tạp, khó đoán định hơn bao giờ hết.

Theo số liệu thống kê gần đây nhất, Nhật Bản có 110 nhà xuất bản phát hành manga, 49 nhà xuất bản trong số đó ra 297 loại tạp chí khác nhau. Giá bán bình quân của tạp chí là 303 yên, sách là 400 yên, với đối tượng độc giả từ 5 đến 60 tuổi. Mỗi năm, có khoảng 10.000 bộ Manga được phát hành, đem lại doanh thu trên dưới 500 tỷ yên. Tính đến nay đã có 7 bộ manga đạt con số phát hành trên 100 triệu bản: Dragon Ball (160 triệu), Kochikame (135 triệu), One Piece (122 triệu), Slam Dunk (120 triệu), Doraemon (100 triệu), Meitantei Conan (100 triệu), Oshinbo (100 triệu).
__________________
Click the image to open in full size.[/url]
Còn chờ gì nữa mà không vào đăng ký ECCHI GROUP???

Click the image to open in full size.
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to EAGLE8X For This Useful Post:
Ivy (12-15-2008), truthiendietdia (10-13-2008)
  #3 (permalink)  
Old 04-09-2007, 09:00 PM
EAGLE8X's Avatar
Banned Admin
 
Join Date: Dec 2006
Location: Konoha Village
Posts: 1,286
Thanks: 82
Thanked 86 Times in 49 Posts
Send a message via Yahoo to EAGLE8X
Default

Thế kỉ 21 http://www.amworld.com.vn/home/detai...static&iSta=16

Sau nửa thế kỉ hình thành và phát triển, manga đã trở thành ngành công nghiệp quan trọng không kém gì các ngành công nghiệp mũi nhọn khác của Nhật Bản như điện tử gia dụng hay sản xuất xe hơi. Chỉ cần làm phép so sánh giữa 20 ngàn tỷ yên doanh thu hàng năm của ngành xe hơi với 12 ngàn tỷ của ngành giải trí truyền thông mà hạt nhân là manga thì có thể hiểu ngay lý do này. Hơn thế, ngành giải trí này còn đóng rất tốt vai trò đại sứ văn hóa trong chính sách ngoại giao của chính phủ Nhật Bản trong thời đại ngày nay. Nếu không nhờ nhịp cầu manga thì có lẽ không có nhiều người trên thế giới, đặc biệt là giới trẻ biết đến văn hóa Nhật, tâm hồn Nhật, và hình dung về người Nhật vẫn chỉ mãi mãi là những doanh nhân luôn vội vã trong bộ vét sẫm màu, cực kì lễ nghi cẩn trọng với một khuôn mặt kín bưng.

Năm 2004, Đảng Tự do đã đệ trình lên Quốc hội Nhật Bản “Đề án phát triển ngành công nghiệp giải trí” với mục tiêu sẽ đưa doanh thu ngành lên mức 25 ngàn tỷ yên trên cơ sở có sự hậu thuẫn tích cực của chính phủ. Động thái trên là một yếu tố tích cực tạo điều kiện thuận lợi cho manga nói riêng và toàn ngành giải trí Nhật Bản có động lực để hướng tới một kỉ nguyên phát triển mạnh mẽ hơn.

Thế nhưng, những gì đã và đang diễn ra từ năm 1995 đến nay cho thấy ngành công nghiệp manga không thể chỉ lạc quan với viễn cảnh tươi đẹp ấy mà quên đi việc phải vượt qua những khó khăn trước mắt, từ đó giải quyết triệt để những mâu thuẫn nội tại, và quan trọng hơn cả là tiên liệu những nhân tố mới, hướng tới một giai đoạn phát triển mới như những gì đã từng xảy ra trong lịch sử.

● Cung vượt cầu

Trong năm 2002, có 9.829 tựa manga xuất bản theo bộ (trong đó có 1.916 tựa giá rẻ dành bán trong hệ thống cửa hàng tiện lợi). Cùng năm, số tạp chí manga là 281 loại, phân bổ như sau:

1. Shonen (thiếu niên): 21
2. Shojo (thiếu nữ): 43
3. Seinen (thanh niên): 54
4. Ladies (nữ giới): 59
5. Yonkoma (manga 4 khung tranh): 17
6. Pachinko (máy đánh bạc): 22
7. Các loại khác: 65


Đáng chú ý là 21 tạp chí Shonen đạt 489.613.000 bản phát hành, 54 tạp chí Seinen đạt 471.180.000 bản phát hành, gộp chung 2 loại này sẽ tạo ra con số 76,1% trên tổng số bản phát hành tất cả các loại tạp chí. Còn nếu gộp 4 loại tạp chí đầu tiên thì tỷ lệ đó sẽ là 90%. Liên tục từ năm 1994, lượng tiêu thụ tạp chí giảm đều trong khi lượng tiêu thụ manga in thành bộ lại khá bình ổn. Có điều, do số lượng tựa sách tăng mạnh theo các năm, nên nếu căn cứ vào mức tiêu thụ trung bình trên mỗi tựa sách thì tình hình cũng không có gì lạc quan hơn so với tạp chí. Khách quan mà nói, cho dù Nhật Bản có dân số là fan manga đông đảo đến đâu đi chăng nữa thì với số lượng phát hành như thế này không có gì khó để khẳng định rằng lượng cung đã vượt cầu.

Từ thực trạng thị trường tạp chí đã trở nên bão hòa, nhận định “độc giả ngày nay có xu hướng chuyển sang chọn anime làm cổng vào thế giới manga chứ không phải là tạp chí” càng trở nên có căn cứ hơn. Tình trạng các tạp chí được chuyên biệt hóa, nhắm tới các nhóm đối tượng độc giả thu hẹp trở nên đối lập với một thực tế là đối tượng độc giả ngày càng trở nên không rõ ràng. Đặc biệt, với các độc giả chọn anime làm cổng vào thế giới manga thì việc phân loại tạp chí của các nhà xuất bản trở nên vô nghĩa hoàn toàn. Ví dụ như Jarinko Chie (Haruki Etsumi) hay Crayon Shinchan (Usui Yoshito) thoạt đầu được đăng dài kì trên tạp chí Seinen (thanh niên), nhưng sau khi serie anime được phát sóng thì trẻ em bắt đầu tìm đọc tạp chí, và đến khi manga dạng sách được phát hành thì người lớn và trẻ em cùng mua. Điều này cũng dễ hiểu vì hai nhân vật chính của hai manga trên đều là trẻ con nên thậm chí người ta đã xếp hai bộ này vào thể loại Kodomo (thiếu nhi).

Trong suốt hơn nửa thế kỉ lịch sử phát triển, tạp chí manga luôn đóng vai trò là yếu tố hạt nhân để tạo ra các thể loại phái sinh, như manga xuất bản theo bộ, phim hoạt hình, đồ chơi trẻ em, quần áo, giày dép mang hình ảnh các nhân vật manga mà các em yêu thích. Vậy sang thế kỉ 21, vai trò của tạp chí manga sẽ biến đổi như thế nào? Có nhiều ý kiến cho rằng, tạp chí manga dần dần sẽ chỉ đóng vai trò là bước chuẩn bị cho việc xuất bản các bộ manga sau khi đã khẳng định được giá trị của mình trên tạp chí.

● Manga từng bước trở thành phương tiện truyền thông mang tính toàn cầu

Đi tiên phong trong việc mở rộng thị trường manga ra nước ngoài, đặc biệt là các thị trường lớn như Mỹ, châu Âu, Trung Quốc và các nước châu Á lân cận vẫn là 3 nhà xuất bản hàng đầu Kodansha, Shogakukan và Shueisha. Kodansha đã có mặt trên thị trường Mỹ và châu Âu thông qua hai công ty Kodansha America, Inc. (New York, US) và Kodansha Europe Ltd. (London, UK) và hiện đang triển khai giới thiệu tạp chí Shonen Magazine trên thị trường Trung Quốc- một thị trường có tiềm năng rất lớn. Shogakukan và Shueisha cùng thành lập tập đoàn truyền thông Viz ở San Francisco (US) từ năm 1987 và ở Thượng Hải vào năm 1995. Năm 2002, Shueisha cũng thành công bất ngờ trên thị trường Mỹ qua việc phát hành bản tiếng Anh tạp chí Shonen Jump với số lượng phát hành 300 ngàn bản mỗi số. Và cuối năm 2006 vừa qua, hai nhà xuất bản này lại tiếp tục bắt tay nhau thành lập công ty Viz châu Âu, đặt trụ sở tại Amsterdam, Hà Lan. Còn ở các nước châu Á lân cận như Hàn Quốc, Đài Loan, Thái Lan, Indonesia hay Việt Nam thì manga đã xuất hiện và trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống tinh thần của giới trẻ.

Đặc biệt, khi ra khỏi biên giới nước Nhật thì anime đã vượt lên manga để trở thành phương tiện tiếp cận thị trường đặc biệt hiệu quả. Băng đĩa phim hoạt hình Nhật Bản đã trở thành một mảng kinh doanh đặc biệt ở các nước châu Âu, Mỹ, kể cả thị trường rộng lớn Trung Quốc và một số nước châu Á tuy vẫn đang phổ biến tình trạng băng đĩa lậu. Từ phim hoạt hình, hình ảnh nhân vật đã được đưa vào hàng hoá tiêu dùng cho đối tượng trẻ em cũng có những con số tăng trưởng ấn tượng. Ví dụ như nhân vật Pokemon của Shogakukan. Bắt đầu từ manga nhưng nhân vật này lại hết sức thành công ở Mỹ, châu Âu và Trung Quốc qua anime cùng tên, qua trò chơi điện tử và các loại sản phẩm dành cho trẻ em như cặp sách, quần áo, đồ dùng học tập,…Một ví dụ khác là bộ phim truyền hình Đài Loan có tựa đề Vườn hoa sao chổi dựa trên nguyên tác bộ manga Hanayori Dango (Kamio Yoko) đã trở nên nổi tiếng khắp châu Á.

Với sự chủ động hướng ra thị trường ngoài nước của các nhà xuất bản Nhật Bản cộng thêm những động thái tích cực từ chính phủ Nhật với mong muốn cải thiện hình ảnh Nhật Bản trên thế giới thông qua đại sứ văn hoá Anime và Manga, chúng ta có cơ sở để tin rằng manga đang bước vào một thời kì phát triển mới: Trở thành một phương tiện truyền thông mang tính toàn cầu.

● Ứng dụng kĩ thuật số- yếu tố tạo động lực mới cho manga trong thế kỉ 21

Suốt một thời gian dài trong lịch sử phát triển của mình, manga được xem như một loại ấn phẩm “mì ăn liền”, tức là sau khi đọc xong, độc giả có thể quẳng ngay vào thùng giấy loại. Không chỉ ở phía độc giả, ngay cả các nhà xuất bản- nơi giữ bản gốc tác phẩm, tình trạng cũng tương tự. Bản thảo một tác phẩm manga sau khi được hoạ sĩ manga giao cho nhà xuất bản, được chấm rồi đăng trên tạp chí, tiếp theo là in thành sách, rồi cuối cùng là vào kho lưu trữ. Khi kho lưu trữ đầy ắp bản thảo, người ta buộc phải đốt những bản thảo cũ, không còn khả năng tái sử dụng để lấy chỗ cho những bản thảo mới. Có một vài nơi, người ta cắt ra một số trang bản thảo để làm quà tặng độc giả, hoặc ngay khi manga từ tạp chí chuyển in sách thì biên tập viên sẵn sàng cắt phăng một vài trang cho chẵn tay in. Lẽ tất nhiên là vào thời ấy, cả nhà xuất bản lẫn các hoạ sĩ manga đều coi đó là chuyện đương nhiên, chẳng có gì lạ lùng hết.

Ngay cả khi bước sang thập kỉ 70, khi việc lưu trữ bản gốc manga được quy định chặt chẽ hơn thì quan niệm manga là một thứ “mì ăn liền” vẫn luôn tồn tại. Người ta sẽ không thể kiếm nổi một bộ manga sau khi được phát hành ít lâu, thậm chí là không mua nổi tập đầu khi những tập cuối của một bộ manga dài tập vẫn còn đang được phát hành. Câu trả lời “hiện nay trong kho sách đã hết, chưa rõ kế hoạch tái bản” là kết quả mà người tìm mua sách nhận được. Các bộ manga mới gối nhau liên tục ra đời, vòng quay cứ liên tục với một tốc độ chóng mặt nếu so với các thể loại ấn phẩm khác.

Cho đến tận thập kỉ 90, khi mà manga phải đối mặt với tình trạng bế tắc trong sáng tạo thì trào lưu “hoài cổ”- bạn đọc ngày nay quay lại tìm kiếm các manga xuất sắc trong các thời kì trước, đặc biệt là thập niên 70, 80 đã xuất hiện. Các nhà xuất bản đua nhau tìm kiếm trong kho lưu trữ, lôi ra các bản thảo ăn khách một thời, rồi tái hiện chúng trong một diện mạo mới: Bunko (một dạng tủ sách vàng). Nhà xuất bản Shogakukan thậm chí đã vượt lên hẳn các đối thủ khác khi có sáng kiến cho ra mắt dòng “manga giá rẻ”- tái bản các tác phẩm nổi tiếng trong quá khứ của mình dưới hình thức tiết kiệm chi phí nhất, chuyên bày bán trong các cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ. Ở Nhật có khoảng 25 nghìn cửa hàng như vậy trên toàn quốc nên dòng manga này đã trở thành một loại hình manga mới. Cũng nhờ đó, thế hệ độc giả trẻ ngày nay đã có thể biết tới những tác phẩm manga xuất sắc trong các thời kì trước. Năm 2004, có khoảng 1.509 đầu sách loại này được xuất bản, với doanh số 25,4 tỷ yên. Có thể nói, đây là một loại hình có khả năng mở rộng thị trường rất lớn.

Bước sang thế kỉ 21, công nghệ ứng dụng kĩ thuật số vẫn tiếp tục phát triển mạnh mẽ. “E-manga” (manga điện tử) đã xuất hiện trên các trang web của các nhà xuất bản, các công ty phát hành. Tiếp theo là “M-manga” (manga tải về điện thoại di động). Thế hệ 8x, 9x- thế hệ mà phần lớn cuộc sống bị chi phối bởi internet và điện thoại di động đã có thêm một kênh mới để thoả mãn sở thích đọc manga, theo những cách hoàn toàn khác với cha mẹ hay anh chị mình. Song, ứng dụng kĩ thuật số để tạo ra E-manga hay M-manga cũng không thể quan trọng bằng ứng dụng kĩ thuật số trong việc lưu trữ dữ liệu. Nhờ các kho lưu trữ công nghệ số, các nhà xuất bản đã có thể có những sáng kiến xuất sắc như Shogakukan với dòng manga giá rẻ nêu trên, hàng loạt các thư viện manga kĩ thuật số cũng đã ra đời với mục đích lưu giữ những giá trị văn hoá cho các thế hệ sau. Và đặc biệt, sau khi lý thuyết “cái đuôi dài” của Chris Anderson xuất hiện, các nhà xuất bản manga có thể nghĩ tới những cách thức để kéo dài danh sách độc giả của các bộ manga của mình, và ngược lại, các fan manga đã từng trải nghiệm cảm giác đau khổ khi không lùng mua nổi một tập manga nào đó, có thể hy vọng đến một ngày- khi mà mọi yêu cầu của họ sẽ được các nhà xuất bản thoả mãn ngay lập tức nhờ việc áp dụng công nghệ kĩ thuật số.

Manga đã lan toả thành một mạng lưới các ngành sản xuất có liên hệ chặt chẽ với nhau

Có thể hiểu rõ điều này thông qua mô hình mạng lưới của ngành công nghiệp manga Nhật Bản ngày nay:

MẠNG LIÊN KẾT CỦA THỊ TRƯỜNG MANGA

Click the image to open in full size.
__________________
Click the image to open in full size.[/url]
Còn chờ gì nữa mà không vào đăng ký ECCHI GROUP???

Click the image to open in full size.
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to EAGLE8X For This Useful Post:
Ivy (12-15-2008), truthiendietdia (10-13-2008)
  #4 (permalink)  
Old 04-09-2007, 09:01 PM
EAGLE8X's Avatar
Banned Admin
 
Join Date: Dec 2006
Location: Konoha Village
Posts: 1,286
Thanks: 82
Thanked 86 Times in 49 Posts
Send a message via Yahoo to EAGLE8X
Default

COMIKE http://www.amworld.com.vn/home/detai...=static&iSta=7


Comike là từ đã được Nhật hoá xuất phát từ “Comic Market”. Đây là hội chợ truyện tranh không chuyên lớn nhất thế giới được tổ chức thường niên bởi Hiệp hội Comike.
Hiện nay, Comike được tổ chức 1 năm 2 lần vào dịp tháng 8 (Hội chợ mùa hè) và tháng 12 (Hội chợ mùa đông) tại Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo (Tokyo Big Site) và thường chỉ diễn ra trong vòng 2 đến 3 ngày. Hội chợ mùa đông vào tháng 12/2006 vừa qua đánh dấu số lần tổ chức định kì của Hội chợ lên đến con số 71.

Quy mô Comike đã tăng lên gấp bội sau mỗi lần tổ chức và giờ đây bất kì người Nhật nào cũng biết đến sự tồn tại của nó. Hội chợ lần thứ 66 vào mùa hè năm 2004 đã lập một kỷ lục mới về số gian hàng tham gia và số khách tham quan: Có tới 35.000 gian hàng và trên 510.000 người đến Tokyo Big Site trong vòng 3 ngày để bày bán những cuốn truyện tự in hay tận mắt ngắm những cuốn truyện tranh và những sản phẩm mình yêu thích. Hội chợ thường không có đủ những gian trưng bày cho tất cả các nhóm đăng kí tham gia nên ban tổ chức đã phải lựa chọn bằng cách bốc thăm.

● Đặc trưng

Comike không chỉ được coi là một Hội chợ truyện tranh không chuyên lớn nhất thế giới mà có thể nói đó là một sự kiện trong nhà lớn nhất thế giới. Xét về quy mô tổ chức thì Comike không thua kém mấy một “thành phố truyện tranh”. Lý do khiến Comike khác với nhiều hội chợ truyện tranh không chuyên khác là ở chỗ: Ở đây không chỉ tập hợp những người chuyên vẽ truyện tranh và các sản phẩm của họ mà còn tập hợp cả những fan truyện tranh với các sản phẩm tự tạo như trang phục, vũ khí và mọi thứ có liên quan đến truyện tranh.

Nếu ở các hội chợ truyện tranh không chuyên khác, các sản phẩm được bày bán hay phân phát đều được sáng tác theo một trường phái hoặc trào lưu nào đó thì ở Comike ta lại thấy truyện tự in của các tác giả không chuyên ở tất cả các thể loại. Những người tham gia ở rất nhiều lứa tuổi khác nhau, đem sản phẩm của mình đến trưng bày, bán và giao lưu với khách tham quan. Nếu bạn đến thăm Comike, bạn sẽ tìm thấy không chỉ manga, anime, game mà còn thấy vô vàn các sản phẩm khác như nhạc thị trường, các mẫu thiết kế trang phục, trang phục biểu diễn costplay, đồ trang sức tự làm, búp bê, các tác phẩm mô tả cuộc sống thường nhật của những con người bình dị mà trong nghề nghiệp của họ còn có những điều mà mọi người chưa biết đến như giáo viên, y tá, phi công, nhân viên đường sắt, thậm chí còn có rất nhiều những tạp chí sở thích khác như vật nuôi, trồng vườn, trà đạo,… Có thế nói, Comike là nơi hội tụ những “tiểu văn hoá” đang tồn tại và liên tục vận động ở khắp mọi nơi trên xứ sở mặt trời mọc này.

Đối với những tác giả theo trường phái khiêm tốn trong lĩnh vực nghệ thuật thì Comike là nơi họ có thể công bố các tác phẩm của mình, thu thập thêm những tác phẩm cùng loại và đó cũng là nơi giao lưu với những bạn bè cùng sở thích. Chính vì lý do đó có rất nhiều những nhóm tác giả chỉ xuất hiện trong Comike hàng năm mà không bày bán sản phẩm của mình ở những hội chợ truyện tranh không chuyên nào khác. Với những ai không coi đó là mục đich chính thì Comike là nơi họ có thể tìm thấy những thứ mà thường ngày họ không hề được thấy và có thêm những niềm vui mới trong cuộc sống. Còn đối với những người tham gia bình thường khác, đặc biệt là những người dân địa phương gần Tokyo thì Comike quả là một ngày hội lớn mà năm nào họ cũng muốn tham gia.

● Lịch sử

Bối cảnh ra đời

Vào thập niên 70 đã xuất hiện rất nhiều người say mê thể loại tiểu thuyết và phim khoa học viễn tưởng. Bắt nguồn từ niềm đam mê đó, họ đã có những truyện tranh tự sáng tác theo thể loại viễn tưởng. Comic Market (Comike) đã ra đời với chức năng là nơi trưng bày và bán những thể loại sách đó, đồng thời cũng là nơi gặp gỡ, giao lưu của những người cùng chung sở thích.

Ngoài ra, còn phải kể đến một nguyên nhân khách quan khác dẫn đến sự ra đời của Comike. Đó là “Đại hội Manga Nhật Bản”- một hoạt động thường niên nhằm tôn vinh thể loại manga khoa học viễn tưởng, đang gặp phải sự chỉ trích gay gắt của những thành phần chủ chốt, thậm chí là sự đe doạ sẽ không tiếp tục tham gia. Nắm được tình hình đó, tổ chức các nhà phê bình manga (Meiro) đã đứng ra kêu gọi tách hoạt động manga không chuyên thành một hoạt động riêng biệt, không nằm trong “Đại hội Manga Nhật Bản” hay “Festival Manga” nữa. Và kể từ đó, Comike (Hội chợ truyện tranh không chuyên) đã trở thành một sự kiện riêng biệt và là sự kiện “của fan, do fan và vì fan”.

Lịch sử của Comike gắn liền với các địa điểm mà hoạt động này diễn ra trong suốt lịch sử 30 năm của mình.

Hội trường Phòng cháy chữa cháy Nhật Bản
Comike lần đầu tiên (kí hiệu là C1) được tổ chức vào ngày 21 tháng 12 năm 1975 tại hội trường Phòng cháy chữa cháy Nhật Bản, dưới sự điều hành của “Meiro”- tổ chức các nhà phê bình manga. Comike lần đầu tiên này có sự góp mặt của 32 câu lạc bộ (mà phần nhiều là những nhóm đại diện, uỷ quyền) và 700 khách tham quan.Đêm trước ngày diễn ra hội chợ có hoạt động cắm trại và biểu diễn bài hát trong anime, tức là vẫn còn chịu ảnh hưởng rất nhiều nét đặc trưng của đại hội khoa học viễn tưởng.

Quá nửa nhóm tham gia là các nhóm nghiên cứu sáng tác manga trong các trường phổ thông, tiếp theo là các nhóm fan Hajo Moto- fan thể loại Shojo (manga thiếu nữ) . Theo ban tổ chức thì 90% số người tham gia hội chợ đầu tiên này là các fan nữ ở độ tuổi trung học cơ sở và phổ thông trung học và đều là fan thể loại Shojo.

Từ Hội trường Liên hiệp công thương Itabashi đến Hội trường Hội công thương Tokyo
Năm tiếp theo, năm 1976, Comike mùa xuân- lần 2 (C2), mùa hạ- lần 3 (C3) và mùa đông- lần 4 (C4) đều được tổ chức tại Hội trường Liên hiệp công thương Itabashi, số nhóm tham gia các hội chợ thời kì này đều dưới con số 100.
Sang năm 1977, Comike lần thứ 5 (C5) đã chuyển sang địa điểm mới là Hội trường Hội công thương Tokyo ở quận Ota. Kể từ đó người ta mới thấy hình ảnh những đoàn người đứng xếp hàng dài chờ đến lượt vào hội chợ. Cho đến hết năm 1979 (C13) tổ chức lần cuối tại địa điểm này, ban tổ chức ước tính số nhóm tham gia đạt gần 300, số người tham quan hội chợ cũng lên đến 4.000 người. Có thể nói, Comike đã phát triển lên một quy mô mới.
Vào thời kì này, số nhóm tham gia là học sinh phổ thông đã giảm đi rất nhiều, thay vào đó là các nhóm sáng tác có chuyên môn hơn. Bên cạnh đó, đã xuất hiện các nhóm fan anime Space Battleship Yamato.Điều đáng nói là chính các fan của Yamato hay Gundam thời đó là tiền thân cho sự ra đời của Otaku- một trào lưu đã phát triển thành một nét văn hoá riêng Nhật Bản.
Thời kì này cũng đánh dấu sự tách rời về mặt tổ chức của Comike với “Meiro”- tổ chức các nhà phê bình manga Nhật Bản. Do quy mô cũng như đặc điểm của Comike đã thay đổi quá nhiều so với thời kì đầu, năm 1980, Meiro đã mở thêm một “Manga Mini Market” bên cạnh Comike, và năm 1981 đã chính thức thành lập MGM (Manga Gallery & Market) và vẫn tiếp tục tồn tại từ đó đến nay.
Từ Kawasaki Plaza đến Hội trường công thương Yokohama
Từ năm 1980 đến năm 1981, Comike đã được tổ chức 4 lần tại Kawasaki Plaza với tổng số khách tham quan là 7.000 người và khoảng 350-400 nhóm tham gia. Số lượng người quá đông đã khiến ban tổ chức phải xem xét tìm một địa điểm khác để giải quyết tình hình này. Và địa điểm mới được chọn là Hội trường công thương Yokohama. Comike lần thứ 18 tại hội trường này đã thu hút 500 nhóm tham gia và số người đến tham quan đã lên tới 10 ngàn người. Lúc bấy giờ, manga thu hút được nhiều người hâm mộ nhất phải kể đến Uruseiyatsura (Takahashi Rumiko). Số lượng nam giới tham gia hội chợ cũng tăng lên đáng kể.
Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo- Harumi thời kì thứ nhất

Năm 1981, người ta dự định sẽ tổ chức Comike mùa đông (C19) tại Kawasaki Plaza, nhưng do một sự cố bất thường mà ban tổ chức đã quyết định tổ chức tại địa điểm mới là Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo tại Harumi, Tokyo. Sau đó, liên tục trong vòng 6 năm, Comike được tổ chức tại đây.

Số lượng người tham gia vẫn tăng lên không ngừng, đến Comike mùa đông (C22) vào năm 1983, số nhóm tham gia vượt qua con số 1.000. Cho đến Comike lần cuối cùng (C30) trong thời kì thứ nhất ở Harumi, con số nhóm tham gia và khách tham quan thật đáng kinh ngạc: Tổng cộng có 3.900 nhóm tham gia và 35.000 khách tham quan đã có mặt tại hội chợ.

Từ năm 1985, bộ manga Captian Tsubasa trở thành một hiện tượng lạ, thu hút rất nhiều các fan nữ. Số lượng các cô gái trẻ tham quan hội chợ ngày một tăng. Thực ra Captian Tsubasathuộc thể loại Shonen (manga thiếu niên) nhưng hầu hết fan hâm mộ và thần tượng nhân vật chính của bộ manga này lại là nữ. Cho đến Comike lần thứ 43 (năm 1992), tức là đã khá xa thời kì hoàng kim của bộ manga này, ban tổ chức thống kê được trong số các nhóm fan Captian Tsubasatham gia thì có 6 nam và 1.083 nữ, tức là nữ chiếm hơn 99%. Đây quả là một hiện tượng đáng để các nhà xuất bản manga lưu tâm.

Trung tâm kho vận Tokyo (TRC)

Vì lý do khó khăn trong việc đăng kí thuê địa điểm tại Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo nên từ Comike 31 vào mùa đông năm 1986 đến Comike 33 đều được tổ chức tại Trung tâm kho vận Tokyo nằm trên đảo Heiwa. Thời gian này có khoảng 4.400 câu lạc bộ và 40-60 ngàn người tham quan.

Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo- Harumi thời kì thứ hai

Do địa điểm TRC không đảm bảo về diện tích cho việc tổ chức sự kiện lớn này nên đến Comike lần thứ 34 vào năm 1988, ban tổ chức đã quyêt định quay lại địa điểm Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo ở Harumi. Vào thời gian này công tác tổ chức, quản lý hội chợ đã được “số hoá” một cách chuyên nghiệp và theo số liệu thống kê thì có đến 9.200 nhóm tham gia. Comike lần thứ 35 dự định sẽ tổ chức vào mùa đông năm 1988, nhưng do gặp trục trặc trong việc đăng kí địa điểm nên nó đã bị hoãn sang tận tháng 3 năm sau, năm 1989. Cho nên đây được coi là hội chợ mùa xuân cuối cùng trong lịch sử Comike. Tiếp đó, Comike lần thứ 36 tổ chức vào mùa hè năm 1989 đã có trên 10 ngàn nhóm đăng ký tham gia và số khách thăm quan hội chợ lên đến 100 ngàn người.

Trung tâm hội nghị quốc tế Makuhari Messe

Comike lần thứ 37 (vào mùa đông năm 1989) đã được tổ chức tại Trung tâm hội nghị quốc tế Makuhari Messe tại tỉnh Chiba. Vào Comike 39 đã có đến 250.000 người tham gia. Nhưng ngay trước thời điểm diễn ra Comike lần thứ 40 đã xảy ra sự cố hi hữu khiến Hội chợ đã không diễn ra theo đúng dự định. Có thể nói, đây là vụ bê bối nhất trong lịch sử Comike. Theo ước tính, các khách sạn trong tỉnh Chiba đã thiệt hại đến1 tỷ Yên do khách đặt phòng huỷ lịch trình du lịch đến tỉnh. Trong khi cùng thời gian đó vào năm trước, các khách sạn đó đều hoạt động 100% công suất, thì đến năm sau, cửa sổ các khách sạn đều đóng kín, im lìm và lạnh lẽo. Từ đó, có thể thấy được sức ảnh hưởng của Comike đến kinh tế lớn đến thế nào.

Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo- Harumi thời kì thứ ba

Sau rất nhiều lần chuyển đổi địa điểm tổ chức, ban tổ chức nhận thấy Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo chính là nơi phù hợp nhất. Vì thế, từ Comike lần thứ 40 (mùa hè năm 1991) cho đến Comike lần thứ 49 (năm 1995), Harumi trở thành nơi hội tụ của hàng chục ngàn người có chung niềm say mê.

Số lượng người tham gia đã không ngừng tăng lên sau mỗi năm. Comike lần thứ 48 (mùa hè năm 1995) cũng là lễ kỷ niệm Comike tròn 20 năm. Có thể gọi Sailor Moon (Thuỷ thủ mặt trăng) là một hiện tượng của kì hội chợ năm đó, mở đầu trào lưu các nữ tác giả hướng tới cả đối tượng độc giả nam, và trào lưu này còn tiếp tục cho đến “cơn sốt” Neon Genesis Evangelion -sêri anime được phát sóng từ tháng 10/1995 đến tháng 3/1996. Thành công của Saint Seiya sau đó đã gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến Comike, tới mức đã xuất hiện hẳn một thể loại sáng tác mới- thể loại truyện tranh có các nhân vật Bishonen (nhân vật nam đẹp trai) vào các năm sau đó.

Comike lần thứ 49 vào mùa đông năm 1995 là hội chợ cuối cùng được tổ chức tại Harumi, trước khi Trung tâm triển lãm được xây dựng lại. Mùa xuân năm 1996, “Lễ chia tay Harumi” cũng đã được tổ chức.

Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo Big Site- Ariake

Mùa hè năm 1996, Comike 50 lần đầu tiên được tổ chức tại Trung tâm triển lãm quốc tế Tokyo Big Site ở Ariake, Tokyo ngay sau khi công trình này được khánh thành. Suốt từ đó đến nay, địa điểm này trở thành nơi diễn ra 2 kì hội chợ mỗi năm.

Năm đầu tiên, khi diễn ra C50, ban tổ chức chỉ thuê một phần diện tích Tokyo Big Site và đã bị rất nhiều lời phàn nàn bởi diện tích đó quá nhỏ so với lượng người tham gia hội chợ. Rút kinh nghiệm, ngay hội chợ tiếp sau- C51 vào mùa đông năm đó, ban tổ chức đã thuê toàn bộ trung tâm triển lãm khổng lồ này. Đến C52 vào mùa hè năm 1997, hội chợ đã kéo dài trong 3 ngày liên tiếp, thu hút tới hơn 30 ngàn người tham gia. Các hội chợ sau đó như C57, C63, C65 đã kéo dài 3 ngày liên tiếp và đến C71 vừa qua cũng diễn ra trong 3 ngày, từ 29 đến 31/12/2006.

Bước sang thế kỉ 21, bắt đầu từ năm 2000, nhiều phần mềm game nghiệp dư đã xuất hiện tại Comike và tạo nên những cơn sốt thực sự, như Tsukihime, Toho Project,… Trào lưu parody (nhái lại các tác phẩm khác) cũng xuất hiện và thu hút được khá nhiều sự quan tâm. Comike vẫn liên tục phát triển và thực sự trở thành nơi hội tụ của muôn vàn “thể hiện” khác nhau của giới sáng tác nghiệp dư.

Cũng phải kể đến sự góp mặt của các nhà xuất bản như một đại diện của giới chuyên nghiệp kể từ Comike lần thứ 51 (năm 1996). Ban tổ chức đã cho phép một số nhà xuất bản được sử dụng một số diện tích hành lang các tầng trên để bán hàng, phát quà tặng, thăm dò thị hiếu độc giả,…Khi đó đã có không ít các ý kiến phản đối, nhưng cho đến nay sự tham gia này đã được chấp nhận và trở thành một bộ phận của Comike.

● Tương lai của Comike

Bước vào thập niên 90, những cách tân trong kỹ thuật sáng tác đã làm cho việc tạo ra các tác phẩm trở nên dễ dàng hơn và chính điều đó cũng làm gia tăng một cách đáng kể số lượng thành viên tham gia Comike. Các cửa hàng chuyên bán truyện tự in mà tập trung chủ yếu ở Akihabara (Tokyo) và Nihonbashi (Osaka) trở nên đông đúc hơn. Thông qua Internet, độc giả ngày nay cũng dễ dàng để có trong tay những truyện tự in. Cũng vì thế mà Comike - sự kiện tập trung những fan của truyện tự in, trở thành một trong những lễ hội lớn nhất thế giới hiện nay.

Gần đây, dường như Comike đang gây được sự chú ý mạnh mẽ của phần đông người dân không chỉ với tính chất là một sự kiện lớn mà còn từ những hình ảnh mang đậm tính chất “Comike” qua bộ phim truyền hình Densha Otoko hay những quán giải khát với các nhân viên phục vụ bàn trong trang phục Cosplay ở khu Akihabara,… Trước và trong thời gian diễn ra hội chợ, báo chí, truyền hình cũng đồng loạt đưa tin. Comike dường như đang xâm nhập một cách từ từ và hết sức tự nhiên vào đời sống xã hội Nhật Bản.

Bên cạnh đó, vẫn còn tồn tại nhiều vấn đề cần được tiếp tục nghiên cứu và giải quyết, như vấn đề về hình ảnh Cosplay, các vấn đề về thuế khi luôn có một lượng lớn tiền mặt được giao dịch tại hội chợ, tiếp nữa là các vấn đề liên quan đến bản quyền tác giả,…Tuy vậy, Comike sẽ vẫn là một lễ hội lớn nhất thế giới, một hiện tượng đặc biệt thu hút được ngày càng nhiều sự quan tâm không chỉ của người dân Nhật Bản mà còn của các fan hâm mộ manga, anime, game,… trên khắp thế giới.
__________________
Click the image to open in full size.[/url]
Còn chờ gì nữa mà không vào đăng ký ECCHI GROUP???

Click the image to open in full size.
Reply With Quote
The Following 2 Users Say Thank You to EAGLE8X For This Useful Post:
Ivy (12-15-2008), truthiendietdia (10-13-2008)
  #5 (permalink)  
Old 04-09-2007, 09:02 PM